Nam Mô Pháp Hoa Hội Thượng Phật Bồ Tát

 
 

QUYỂN THỨ TƯ

Đời Diêu Tần ngài Tam-Tạng Pháp-Sư Cưu-Ma-La-Thập vâng chiếu dịch. Tỳ Kheo Thích Trí Tịnh Việt Dịch

 

KINH DIỆU PHÁP LIÊN HOA

PHẨM "HIỆN-BẢO-THÁP" THỨ MƯỜI MỘT 

 

         

       1. Lúc bấy giờ, trước Phật có tháp bằng bảy báu, cao năm trăm do-tuần, ngang rộng hai trăm năm mươi do-tuần, từ dưới đất nổi lên trụ ở giữa hư không; các món vật báu trau giồi, năm nghìn bao lơn, nghìn muôn phòng nhà, vô số tràng phan để nghiêm sức đó, chuỗi ngọc báu rũ xuống, muôn nghìn linh báu treo trên tháp. Bốn mặt đều thoảng đưa ra mùi hương gỗ Ly cấu Chiên-đàn khắp cùng cả cõi nước.

          Các phan lọng đều dùng bảy thứ báu, vàng, bạc, lưu-ly, xa-cừ, mã-não, trân châu và mai khôi hiệp lại thành, cao đến ngang cung Trời Tứ-Thiên-Vương, Trời Đao-Lợi rưới hoa Mạn-đà-la cúng dường tháp báu.

          Các Trời khác và Rồng, Dạ-xoa, Càn-thát-bà, A-tu-la, Khẩn-na-la, Ma-hầu-la-dà, Nhơn, Phi nhơn v.v... nghìn muôn ức chúng đều đem tất cả hoa, hương, chuỗi ngọc, phan, lọng, kỹ nhạc mà cúng dường tháp báu, đồng cung kính tôn trọng ngợi khen.

          Bấy giờ trong tháp báu vang tiếng lớn ra khen rằng: “Hay thay! Hay thay! Đức Thích-Ca Mâu-Ni Thế-Tôn! Có thể dùng huệ lớn bình đẳng vì đại chúng mà nói Kinh Giáo Bồ-Tát Pháp Phật Sở Hộ-Niệm Diệu-Pháp Liên-Hoa. Đúng thế! Đúng thế! Đức Thích-Ca Mâu-Ni Thế-Tôn!! Như lời Phật nói đó, đều là chơn thật”. 

          2. Bấy giờ, bốn chúng thấy tháp báu lớn trụ trong hư không, lại nghe trong tháp vang tiếng nói ra, đều đặng pháp hỷ, lấy làm lạ chưa từng có, liền từ chỗ ngồi đứng dậy cung kính chắp tay rồi đứng một bên.

           Lúc đó, có vị đại Bồ-tát tên Đại-Nhạo-Thuyết biết lòng nghi của tất cả Trời, Người, A-tu-la v.v... trong thế gian mà bạch Phật rằng: "Bạch Thế-Tôn! Do nhơn duyên gì mà có tháp nầy từ đất nổi lên, lại ở trong tháp vang ra tiếng như thế?"

          Lúc đó, Phật bảo ngài Đại-Nhạo-Thuyết Bồ-tát: "Trong tháp báu này có toàn thân Như-Lai, thời quá khứ về trước cách đây vô-lượng nghìn muôn ức vô số cõi nước ở phương Đông có nước tên Bảo-Tịnh, Đức Phật đó tu hạnh đạo Bồ-tát phát lời thệ nguyện lớn rằng: "Nếu Ta được thành Phật sau khi diệt độ trong cõi nước ở mười phương có chỗ nào nói Kinh Pháp-Hoa, thời tháp miếu của Ta vì nghe kinh đó mà nổi ra nơi trước để làm chứng minh khen rằng: "Hay thay!" Đức Phật đó thành Phật rồi lúc sắp diệt độ ở trong đại chúng Trời, Người bảo các Tỳ-kheo rằng: "Sau khi Ta diệt độ muốn cúng dường toàn thân của Ta thời nên dựng một tháp lớn".

          Đức Phật đó dùng sức nguyện thần-thông nơi nơi chỗ chỗ trong mười phương cõi nước, nếu có nói Kinh Pháp-Hoa, thời tháp báu đó đều nổi ra nơi trước, toàn thân Phật trong tháp khen rằng: "Hay thay! Hay thay!".

          Đại-Nhạo-Thuyết! Nay tháp của Đa-Bảo Như-Lai vì nghe nói Kinh Pháp-Hoa nên từ dưới dất nổi lên khen rằng: "Hay thay! Hay thay!" 

          3. Bấy giờ ngài Đại-Nhạo-Thuyết Bồ-tát do sức thần của đức Như-Lai mà bạch Phật rằng: "Bạch Thế-Tôn! Chúng con nguyện muốn thấy thân của Đức Phật đó". Phật bảo ngài Đại-Nhạo-Thuyết Bồ-tát Ma-ha-tát: Phật Đa-Bảo có nguyện sâu nặng: "Nếu lúc tháp báu của Ta vì nghe Kinh Pháp-Hoa mà hiện ra nơi trước các Đức Phật, có Phật nào muốn đem thân Ta chỉ bày cho bốn chúng, thời các vị Phật của Phật đó phân thân ra nói pháp ở các cõi nước trong mười phương đều phải nhóm cả một chỗ, vậy sau thân của Ta mới hiện ra".

          Đại-Nhạo-Thuyết! Các vị Phật của Ta phân thân nói pháp ở các cõi nước trong mười phương nay nên sẽ nhóm lại. Ngài Đại-Nhạo-Thuyết bạch Phật rằng: "Thưa Thế-Tôn! Chúng con cũng nguyện muốn thấy các vị Phật của Thế-Tôn phân thân để lễ lạy cúng dường". 

          4. Bấy giờ, Phật phóng một lằn sáng nơi lông trắng giữa chặng mày, liền thấy năm trăm muôn ức na-do-tha hằng-hà-sa cõi nước ở phương Đông. Các cõi nước đó đều dùng pha-lê làm đất, cây báu, y báu để làm đồ trang nghiêm, vô số nghìn muôn ức Bồ-tát đầy dẫy trong nước đó. Khắp nơi giăng màn báu, lưới báu phủ trên, Đức Phật trong nước đó đều dùng tiếng lớn tốt mà nói các pháp, và thấy vô-lượng nghìn muôn ức Bồ-tát khắp đầy trong nước đó vì chúng sanh mà nói pháp. Phương Nam, Tây, Bắc, bốn phía, trên dưới chỗ tướng sáng lông trắng chiếu đến cũng lại như thế.

          Lúc đó, các Phật ở mười phương đều bảo chúng Bồ-tát rằng: "Thiện-nam-tử! Ta nay phải qua thế giới Ta-bà, chỗ của Đức Thich-Ca-Mâu-Ni Phật, cùng để cúng dường tháp báu của Đa-Bảo Như-Lai". 

          5. Lúc bấy giờ, cõi Ta-bà liền biến thành thanh-tịnh, đất bằng lưu-ly, cây báu trang nghiêm, vàng ròng làm dây để giăng ngăn tám đường, không có các tụ-lạc làng xóm, thành ấp, biển cả, sông ngòi, núi sông cùng rừng bụi. Đốt hương báu lớn, hoa Mạn-đà-la trải khắp cõi đất, dùng lưới màn báu giăng trùm ở trên, treo những linh báu, chỉ lưu lại chúng trong hội này, dời các trời, người để ở cõi khác.

          Lúc đó, các Đức Phật đều đem theo một vị Bồ-tát lớn để làm thị giả qua cõi Ta-bà đều đến dưới cây báu, mỗi mỗi cây báu cao năm trăm do-tuần, nhánh lá bông trái thứ lớp rất trang nghiêm. Dưới các cây báu đều có tòa sư-tử cao năm do-tuần cũng dùng đồ báu tốt mà trau giồi đó.

          Khi ấy, các Đức Phật đều ngồi xếp bằng trên tòa nầy, như thế lần lựa đến khắp đầy cả cõi Tam-thiên Đại-thiên mà ở nơi thân của Đức Thích-Ca-Mâu-Ni Phật phân ra trong một phương vẫn còn chưa hết.

          Bấy giờ, đức Thích-Ca-Mâu-Ni vì muốn dung thọ các vị Phật của mình phân thân, nên ở tám phương lại biến thành hai trăm muôn ức na-do-tha cõi nước, đều làm cho thanh-tịnh, không có địa ngục, ngạ quỷ, súc sanh cùng A-tu-la, lại cũng dời các hàng trời, người để ở cõi khác.

          Những nước của Phật biến hóa ra đó cũng dùng lưu-ly làm đất, cây báu trang nghiêm cao năm trăm do-tuần, nhánh lá bông trái đều có thứ lớp tốt đẹp, dưới cây đều có tòa báu sư tử cao năm do-tuần, dùng các thứ báu để trau giồi. Những nước đó cũng không có biển cả sông ngòi và các núi lớn: núi Mục-chơn-lân-đà, núi Thiết-vi, núi Đại-Thiết-vi, núi Tu-di v.v... thông làm một cõi nước Phật, đất báu bằng thẳng, các báu xen lẫn nhau làm màn trùm khắp ở trên, treo các phan lọng, đốt hương báu lớn, các hoa trời báu trải khắp trên đất.

          Đức Thích-Ca-Mâu-Ni Phật vì các Phật sẽ đến ngồi, nên ở nơi tám phương lại đều biến thành hai trăm muôn ức na-do-tha cõi nước, đều làm cho thanh-tịnh, không có địa ngục, ngạ quỷ, súc sanh và A-tu-la, lại dời các hàng trời người để ở cõi khác. Những nước biến hóa ra đó cũng dùng lưu-ly làm đất, cây báu trang nghiêm, cao năm trăm do-tuần nhánh lá bông trái thứ tự tốt đẹp, dưới cây đều có tòa sư tử bằng báu cao năm do-tuần, cũng dùng chất báu tốt mà trau giồi đó.

          Những nước nầy cũng không có biển cả sông ngòi và các núi lớn: núi Mục-chơn-lân-đà, núi Đại-mục-chơn-lân-đà, núi Thiết-vi, núi Đại-Thiết-vi, núi Tu-di v.v... thông lại làm một cõi nước Phật đất báu bằng thẳng, các báu đương xen lẫn nhau thành màn trùm khắp ở trên, treo các phan lọng, đốt hương báu tốt, các thứ hoa trời báu trải khắp trên đất.

          Bấy giờ, ở phương Đông, các đức Phật trong trăm nghìn muôn ức na-do-tha hằng-hà-sa cõi nước của Đức Thích-Ca-Mâu-Ni-Phật phân thân ra, thảy đều nói pháp đến nhóm ở cõi nầy. Tuần tự như thế, các Đức Phật trong cõi nước ở mười phương thảy đều đến nhóm ngồi ở tám phương. Bấy giờ, mỗi mỗi phương các Đức Như-Lai ngồi khắp đầy trong bốn trăm muôn ức na-do-tha cõi nước.

          6. Lúc đó, các đức Phật đều ngồi tòa sư tử dưới cây báu, đều sai vi thị giả qua thăm viếng Đức Thích-Ca-Mâu-Ni Phật, đều đưa cho đầy bụm hoa báu mà bảo thị giả rằng: Thiện-nam-tử! Ngươi qua đến núi Kỳ-Xà-Quật, chổ của Đức Thích-Ca-Mâu-Ni Phật, theo như lời của Ta mà thưa cùng Phật thế này: "Như-Lai có được ít bịnh ít khổ sức khỏe an vui, và chúng Bồ-tát cùng Thanh-văn đều an ổn chăng?" Rồi đem hoa báu này rải trên Phật để cúng dường mà thưa rằng: "Đức Phật kia cũng muốn mở tháp báu này". Các đức Phật sai người đến cũng như vậy.

          Bấy giờ, Đức Thích-Ca-Mâu-Ni Phật thấy các vị Phật của mình phân thân đều ngồi trên tòa sư tử, đều nghe các Phật cùng muốn đồng mở tháp báu, Phật liền từ chổ ngồi đứng dậy trụ trên hư không, tất cả hàng bốn chúng đồng đứng dậy chắp tay một lòng nhìn Phật.

          Khi ấy, Đức Thích-Ca-Mâu-Ni Phật dùng ngón tay hữu mở cửa tháp bảy báu vang ra tiếng lớn, như tháo khóa chốt mở cửa thành lớn.

          Tức thời, tất cả chúng trong hội đều thấy Đức Đa-Bửu Như-Lai ở trong tháp báu ngồi tòa sư tử, toàn thân không rã như vào cảnh thiền định, lại nghe Phật đó nói: "Hay thay! Hay thay! Thích-Ca-Mâu-Ni Phật sướng thích nói Kinh Pháp-Hoa đó, Ta vì nghe kinh đó mà đến cõi này".

          Bấy giờ, hàng tứ chúng thấy đức Phật đã diệt độ vô lượng nghìn muôn ức kiếp về trước nói lời như thế đều khen là việc chưa từng có, đều đem hoa trời báu rải trên Đức Phật Đa-Bửu và Phật Thích-Ca-Mâu-Ni.

          Lúc đó, Đức Đa-Bửu Phật ở trong tháp báu chia nửa tòa cho Thích-Ca-Mâu-Ni Phật mà nói rằng: "Thích-Ca-Mâu-Ni Phật có thể đến ngồi trên tòa nầy". Tức thời Đức Thích-Ca-Mâu-Ni Phật vào trong tháp báu ngồi xếp bằng trên nửa tòa đó.

          Bấy giờ, hàng đại chúng thấy hai Đức Như-Lai ngồi xếp bằng trên tòa sư tử trong tháp bảy báu thời đều nghĩ rằng: "Đức Phật ngồi trên cao xa, cúi mong đức Như-Lai dùng sức thần-thông làm cho bọn chúng con đều được ở trên hư không".

          Tức thời Đức Thích-Ca-Mâu-Ni Phật dùng sức thần-thông tiếp hàng đại chúng đều ở hư không, rồi dùng tiếng lớn mà bảo đó rằng: "Ai có thể ở trong cõi Ta-bà này rộng nói Kinh Diệu-Pháp Liên-Hoa nay chính phải lúc. Như-Lai không bao lâu sẽ vào Niết-bàn, Phật muốn đem Kinh Pháp-Hoa này phó chúc cho có người".

          Khi ấy, Đức Thế-Tôn muốn tuyên lại nghĩa trên mà nói kệ rằng:

7. Đấng Thánh-Chúa Thế-Tôn

Dầu diệt độ đã lâu

Ở trong tháp báu này

Còn vì pháp mà đến

Các ông lại thế nào

Há chẳng siêng vì pháp?

Phật Đa-Bửu diệt độ

Đã vô lượng số kiếp

Nơi nơi đến nghe pháp

Vì khó gặp đặng vậy.

Phật kia bổn nguyện rằng

Sau khi Ta diệt độ

Nơi nơi tháp Ta qua

Thường vì nghe Pháp-Hoa.

Lại vô lượng các Phật

Số nhiều như hằng sa

Của Ta phân thân ra

Vì muốn đến nghe pháp

Và cùng để ra mắt

Phật diệt độ Đa-Bửu

Nên đều bỏ cõi đẹp

Cùng với chúng đệ-tử

Trời, Người, Rồng, Thần thảy

Và các việc cúng dường

Muốn pháp lâu ở đời

Cho nên đến cõi này.

Ta vì các Phật ngồi

Dùng sức thần-thông lớn

Dời vô lượng trời người

Làm cho nước thanh-tịnh.

Các đức Phật mỗi mỗi

Đều đến dưới cây báu

Như hoa sen trang nghiêm

Nơi ao báu trong sạch.

Dưới mỗi cây báu đó

Có tòa báu sư tử(1)

Phật xếp bằng ngồi trên

Sáng suốt rất đẹp đẽ

Như giữa đêm tối tăm

Đốt đuốc lớn lửa sáng.

Thân Phật thoảng hương thơm

Bay khắp mười phương nước

Chúng sanh được hương xông

Vui mừng không kể xiết

Thí như luồng gió lớn

Thổi lay nhánh cây nhỏ

Dùng cách phương tiện đó

Làm cho pháp ở lâu. 

8. Nói cùng hàng đại chúng

Sau khi Ta diệt độ

Ai có thể hộ trì

Đọc nói Kinh pháp này

Thời nay ở trước Phật

Nên tự phát lời thệ.

Coi Phật Đa-Bửu kia

Dầu đã diệt từ lâu

Do bổn thệ nguyện rộng

Mà còn rền tiếng lớn.

Đức Đa-Bửu Như-Lai

Và cùng với thân Ta

Nhóm họp các hóa Phật

Phải nên biết ý này.

Các hàng Phật tử thảy

Ai có thể hộ pháp

Nay nên phát nguyện lớn

Khiến pháp ở đời lâu.

Có ai hay hộ đặng

Kinh Diệu-Pháp-Hoa này

Thời là đã cúng dường

Thich-Ca cùng Đa-Bửu.

Đức Đa-Bửu Phật đây

Ở trong tháp báu lớn

Thường dạo qua mười phương

Vì để nghe Kinh này.

Cũng là để cúng dường

Các hóa Phật đến nhóm

Trang nghiêm rất sáng đẹp

Các thế giới vô lượng.

Nếu người nói Kinh này

Thời là đã thấy Ta

Cùng Đa-Bửu Như-Lai

Và các vị hóa Phật. 

9. Các thiện-nam-tử này

Đều nên suy nghĩ kỹ

Đây là việc rất khó

Phải phát nguyện rộng lớn

Bao nhiêu Kinh điển khác

Số nhiều như hằng sa

Dầu nói hết Kinh đó

Cũng chưa đủ làm khó,

Hoặc đem núi Diệu-Cao

Ném để ở phương khác

Cách vô số cõi Phật

Cũng chưa lấy làm khó,

Nếu người dùng ngón chưn

Động cõi nước Đại-thiên

Ném xa qua cõi khác

Cũng chưa lấy làm khó,

Hoặc đứng trên hữu đảnh

Nói vô lượng Kinh khác

Vì để dạy bảo người

Cũng chưa lấy làm khó.

Nếu sau lúc Phật diệt

Người ở trong đời ác

Có thể nói Kinh này

Đây thời rất là khó.

Giả sử lại có người

Dùng tay nắm hư không

Để mà khắp dạo đi

Cũng chưa lấy làm khó,

Sau khi Ta diệt độ

Nếu người tự thọ trì(2)

Hoặc bảo người thọ trì

Đây thời là rất khó.

Hoặc đem cả cõi đất

Để trên móng ngón chân

Bay lên đến Phạm-thiên

Cũng chưa lấy làm khó,

Sau khi Phật diệt độ

Người ở trong đời ác

Tạm đọc Kinh pháp này

Đây thời mới là khó.

Giả sử gặp kiếp thiêu(3)

Gánh mang những cỏ khô

Vào lửa không bị cháy

Cũng chưa lấy làm khó,

Sau khi Ta diệt độ

Nếu người trì Kinh này

Vì một người mà nói

Đây thời mới là khó

Hoặc người trì tám muôn

Bốn nghìn các Tạng pháp

Đủ mười hai bộ Kinh

Vì người mà diễn nói

Khiến các người nghe pháp

Đều đặng sáu thần-thông

Dầu được như thế đó

Cũng chưa lấy làm khó,

Sau khi Ta diệt độ

Nghe lãnh Kinh điển này

Hỏi nghĩa thú trong Kinh

Đây thời mới là khó.

Hoặc có người nói pháp

Làm cho nghìn muôn ức

Đến vô lượng vô số

Hằng-hà-sa chúng sanh

Chứng đặng A-La-Hán

Đủ sáu phép thần-thông

Dầu có lợi ích đó

Cũng chưa phải là khó,

Sau khi Ta diệt độ

Nếu người hay phụng trì

Những Kinh điển như đây

Đây thời là rất khó. 

  10. Ta vì hộ Phật đạo

Ở trong vô lượng cõi

Từ thuở trước đến nay

Rộng nói nhiều các Kinh

Mà ở trong Kinh đó

Kinh này là bậc nhứt

Nếu có người trì được

Thời là trì thân Phật.

Các thiện-nam-tử này

Sau khi Ta diệt độ

Ai có thể thọ trì

Và đọc tụng Kinh này

Thời nay ở trước Phật

Nên tự nói lời thệ.

Kinh pháp đây khó trì

Nếu người tạm trì đó

Thời ta rất vui mừng

Các đức Phật cũng thế

Người nào được như vậy

Các đức Phật thường khen

Đó là rất dõng mãnh

Đó là rất tinh-tấn

Gọi là người trì giới

Bực tu hạnh Đầu-đà(4)

Thời chắc sẽ mau đặng

Quả vô thượng Phật đạo.

Có thể ở đời sau

Đọc trì Kinh pháp này

Là chân thật Phật tử

Trụ ở bực thuần thiện.

Sau khi Phật diệt độ

Có thể hiểu nghĩa này

Thời là mắt sáng suốt

Của trời người trong đời.

Ở trong đời kinh sợ

Hay nói trong chốc lát

Tất cả hàng trời người

Đều nên cúng dường đó.


 

Thích nghĩa:

(1) TÒA SƯ TỬ: Sư tử làm chúa loài muông thú, ở trong hàng thú tự-tại vô-úy. Tòa sư tử chính là lấy nghĩa tự-tại vô-úy đó.

(2) THỌ TRÌ: Biên chép và thọ trì

(3) KIẾP THIÊU: Một đại kiếp có 4 kỳ trung kiếp : a)- Trung kiếp thành, b)- Trung kiếp trụ, c)- Trung kiếp hoại, d)- Trung kiếp không. THÀNH là kết-cấu hiện thành thế-giới. TRỤ là thời-kỳ trọn-vẹn thế-giới hữu tình đều đầy đủ như hiện nay đây vậy. HOẠI là hư rã, thế-giới hư rã do ba nguyên nhân: 1-Lửa, 2-Nước, 3-Gió. Trong đây kiếp thiêu chính là thời kỳ lửa cháy tan thế-giới. Tan hết là KHÔNG.

(4) ĐẦU-ĐÀ: Tiếng Phạn, nghĩa là dũ sạch bụi nhơ (đẩu tẩu) có 12 hạnh

          1- Mặc phấn tảo y.

          2- Chỉ ba y không được dư.

          3- Thường khất thực.

          4- Ngày một bữa ăn chánh.

          5- Ngày một lần ngồi ăn.

          6- Ăn có tiết lượng.

          7- Ở chỗ vắng-vẻ.

          8- Ngồi trong gò mả.

          9- Ngồi dưới bóng cây.

          10- Ngồi chổ trống.

          11- Tùy hạp ngồi.

          12- Ngồi luôn không nằm.