Nhạc: Bảo Phúc

Ca sĩ: Quang Dũng

 

Giăng ngang đời nhẹ tựa làn hương

Đưa hồn đi trong cơi vô thường

Một sợi t́nh níu kéo yêu đương

Một người t́nh tựa như khói sương

 

Để riêng ai thênh thang đợi chờ

Để riêng ai trông mong từng giờ

Cũng thôi đành gặp gỡ trong mơ

Bởi cơn mơ nào đâu hững hờ

 

Ai nỡ mang đi t́nh ai đắm say

Cho trái tim ngoan buồn đau quắt quay

Nỗi nhớ rưng rưng giữa bờ vai

Em như thơ em đến mệt nhoài

Buông đôi tay ngỡ như lạc loài

Ai xa ai lối xưa t́nh phai

 

Nghe cung đàn dạo tịch t́nh tang

Như rụng rơi bao nỗi bẽ bàng

Từ một chiều vướng víu miên man

Lời đàn buồn t́m câu thở than

 

Cơi riêng ai không sao tỏ bày

Thả tương tư theo ai miệt mài

Để đêm về mộng sẽ nguôi ngoai

Phủ rong rêu sầu quên kiếp dài