Thơ: Hữu Loan

Nhạc: Phạm Duy

Ca Sĩ: Trần Thái Ḥa

Nàng có ba người anh đi quân đội lâu rồi. Nàng có đôi người em có em chưa biết nói. Tóc nàng hăy c̣n xanh, tóc nàng hăy c̣n xanh...Tôi là người chiến binh xa gia đ́nh đi chiến đấu. Tôi yêu nàng như yêu người em gái tôi yêu. Người em gái tôi yêu, người em gái tôi yêu.
Ngày hợp hôn tôi mặc đồ hành quân. Bùn đồng quê bết đôi giầy chến sĩ. Tôi mới từ xa nơi đơn vị về, Tôi mới từ xa nơi đơn vị về Nàng cười vui bên anh chồng kỳ khôi.
Thời loạn ly có ai cần áo cưới. Cưới vừa xong là tôi đi. Cưới vừa xong là tôi đi. Từ chốn xa xôi nhớ về ái ngại.
Lấy chồng chiến binh mấy người trở lại. Mà nhỡ khi ḿnh không về. Th́ thương người vợ, bé bỏng chiều quê. Nhưng không chết người trai chiến sĩ.
Mà chết người gái nhỏ miền suôi.Nhưng không chết người trai chiến sĩ. Mà chết người gái nhỏ miền suôi.
Nhưng không chết người trai chiến sĩ. Mà chết người gái nhỏ miền suôi.    Hỡi ôi ! Hỡi ôi !
Tôi về không gặp nàng, Má ngồi bên mộ vàng.
Chiếc b́nh hoa ngày cưới, Đă thành chiếc b́nh hương.
Nhớ xưa em hiền hoà, Áo anh em viền tà. Nhớ người yêu mầu tím, Nhớ người yêu mầu sim. Giờ phút ĺa đời, Chẳng được nói một lời. Chẳng được ngó mặt người...
Nàng có ba người anh đi quân đội lâu rồi. Nàng có đôi người em, những em thơ sẽ lớn. Tóc nàng hăy c̣n xanh, tóc nàng hăy c̣n xanh.
Ôi một chiều mưa rừng nơi chiến trường Đông Bắc
Ba người anh được tin người em gái thương đau.
Và tin dữ đi mau, rồi tin cưới đi sau. Chiều hành quân qua những đồi sim. Những đồi sim, những đồi sim, đồi tím hoa sim. Tím cả chiều hoang biền biệt. Rồi mùa Thu trên những ḍng sông. Những ḍng sông, những ḍng sông làn gió Thu sang. Gió rờn rợn trên mộ vàng.
Chiều hành quân qua những đồi sim. Những đoàn quân, những đoàn quân và tiếng quân ca Có lời nào ru hời hời :À ơi ! À ơi ! Áo anh sứt chỉ đường tà. Vợ anh chết sớm, mẹ già chưa khâu. Những đồi sim, những đồi sim, đồi tím hoa sim. Đồi tím hoa sim, đồi tím hoa sim.
Đồi tím hoa sim.