Welcome to my homepage. Hope you've enjoyed your stay here. I look forward to seeing you again.
 

QUYỂN THỨ TƯ

Đời Diêu Tần ngài Tam-Tạng Pháp-Sư Cưu-Ma-La-Thập vâng chiếu dịch

Tỳ Kheo Thích Trí Tịnh Việt Dịch

 

 

KINH DIỆU PHÁP LIÊN HOA

 

PHẨM "PHÁP-SƯ" THỨ MƯỜI

 

          1. Lúc bấy giờ, đức Thế-Tôn nhơn nói với Dược-Vương Bồ-tát để bảo tám muôn đại sĩ rằng: "Dược-Vương! Trong đại chúng đây vô-lượng hàng chư Thiên, Long-vương, Dạ-xoa, Càn-thát-bà, A-tu-la, Ca-lầu-la, Khẩn-na-la, Ma-hầu-la-dà, Nhơn cùng Phi-nhơn, và Tỳ-kheo, Tỳ-kheo-ni, Ưu-bà-tắc, Ưu-bà-di, hạng cầu Thanh-văn, hạng cầu Bích-chi-Phật, hạng cầu Phật đạo, các loại như thế đều ở trước Phật nghe kinh Diệu-Pháp Liên-Hoa một bài kệ một câu, nhẩn đến một niệm tùy hỷ đó, ta đều thọ kư cho sẽ đặng đạo Vô-thượng Chánh-đẳng Chánh-giác".

          Phật bảo Dược-Vương: "Lại sau khi đức Như-Lai diệt độ, nếu có người nghe kinh Diệu-Pháp Liên-Hoa, nhẫn đến một bài kệ một câu niệm tùy hỷ đó, ta cũng thọ kư đạo Vô-thượng Chánh-đẳng Chánh-giác cho".

          Nếu có người thọ tŕ đọc tụng, giải nói, biên chép Kinh Diệu-Pháp Liên-Hoa, nhẫn đến một bài kệ, đối kinh điển này cung kính xem như Phật. Các thứ cúng dường, hoa, hương, chuỗi ngọc, hương bột, hương xoa, hương đốt, lọng lụa, tràng phan, y phục, kỹ nhạc, nhẫn đến chắp tay cung kính. Dược-Vương nên biết! Các người trên đó đă từng cúng dường mười muôn ức Phật, ở chỗ các đức Phật thành tựu chí nguyện lớn v́ thương xót chúng sanh mà sanh vào nhân gian.

          Dược-Vương! Nếu có người hỏi những chúng sanh nào ở đời vị-lai sẽ đặng làm Phật? Nên chỉ các người trên đó ở đời vị-lai ắc đặng làm Phật. V́ sao? Nếu có gă thiện-nam, người thiện-nữ nào ở nơi kinh Pháp-Hoa nhẫn đến một câu, thọ tŕ, đọc tụng, giải nói, biên chép. Các thứ cúng dường kinh quyển, hoa, hương, chuỗi ngọc, hương bột, hương xoa, hương đốt, lọng lua, tràng phan, y phục, kỹ nhạc, chắp tay cung kính. Người đó tất cả trong đời đều nên chiêm ngưỡng sùng phụng. Nên đem đồ cúng dường Như-Lai mà cúng dường đó. Phải biết người đó là Bồ-tát lớn thành xong đạo Vô-thượng Chánh-đẳng Chánh-giác, v́ thương xót chúng sanh mà nguyện sanh trong đời để rộng nói phân biệt Kinh Diệu-Pháp Liên-Hoa, huống lại là người trọn hay thọ tŕ và các thứ cúng dường.

          Dược-Vương nên biết! Người đó tự bỏ nghiệp báo thanh-tịnh, sau khi ta diệt độ v́ thương chúng sanh mà sanh nơi đời ác, rộng nói kinh nầy. Nếu người thiện-nam, người thiện-nữ đó sau khi ta diệt độ có thể riêng v́ một người nói kinh Pháp-Hoa, nhẫn đến một câu, phải biết người là sứ của Như-Lai, đức Như-Lai sai làm việc của Như-Lai, huống là ở trong đại chúng rộng v́ người nói.

          Dược-Vương! Nếu có người ác dùng tâm không lành ở trong một kiếp hiện ở trước Phật thường chê mắng Phật, tội đó c̣n nhẹ. Nếu có người dùng một lời dữ chê mắng người tại gia hay xuất gia đọc tụng kinh Pháp-Hoa, tội đây rất nặng.

          Dược-Vương! Có người đọc tụng kinh Pháp-Hoa, phải biết người đó dùng đức trang nghiêm của Phật tự trang nghiêm ḿnh, thời được Như-Lai dùng vai mang vác. Người đó đến đâu, mọi người nên hướng theo làm lễ, một ḷng chắp tay cung kính cúng dường, tôn trọng, ngợi khen: hoa, hương, chuỗi ngoc, hương bột, hương xoa, hương đốt, lọng nhiểu, tràng phan, y phục, đồ ngon, trổi các thứ kỹ nhạc, đồ cúng dường bực thượng của trong loài người mà đem cúng dường cho người đó, nên cầm báu trời mà rải cúng đó, nên đem đống báu trên trời dưng cho đó.

          V́ sao? Người đó hoan hỷ nói pháp, giây lát nghe pháp liền đặng rốt ráo Vô-thượng Chánh-đẳng Chánh-giác vậy.

          Bấy giờ, đức Thế-Tôn muốn tuyên lại nghĩa trên mà nói kệ rằng:

2. Nếu muốn trụ Phật đạo

Thành tựu trí tự nhiên

Thường phải siêng cúng dường

Người thọ tŕ Pháp-Hoa.

Có ai muốn mau đặng

Nhứt-thiết-chủng-trí huệ

Nên thọ tŕ kinh này

Và cúng dường người tŕ

Kinh Diệu-Pháp Liên-Hoa

Nên biết là sứ Phật

Thường nhớ các chúng sanh

Những người hay thọ tŕ

Kinh Diệu-Pháp Liên-Hoa

Xa bỏ cơi thanh-tịnh

Thương chúng nên sanh đây.

Phải biết người như thế

Chỗ muốn sanh tự-tại

Ở nơi đời ác nầy

Rộng nói pháp vô thượng,

Nên đem hoa, hương trời

Và y phục, báu trời

Đống báu tốt trên trời

Cúng dường người nói pháp.

Đời ác, sau ta diệt

Người hay tŕ kinh nầy

Phải chắp tay lễ kính

Như cúng dường Thê-Tôn,

Đồ ngon ngọt bực thượng

Và các món y phục

Cúng dường Phật tử đó

Mong được giây lát nghe.

Nếu người ở đời sau

Hay thọ tŕ kinh này

Ta khiến ở trong người

Làm việc của Như-Lai.

Nếu ở trong một kiếp

Thường ôm ḷng chẳng lành

Đỏ mặt và mắng Phật

Mắc vô-lượng tội nặng.

Có người đọc tụng tŕ

Kinh Diệu-Pháp-Hoa nầy

Giây lát dùng lời mắng

Tội đây lại hơn kia.

Có người cầu Phật đạo

Mà ở trong một kiếp

Chắp tay ở trước ta

Dùng vô số kệ khen

Do v́ khen Phật vậy

Đặng vô lượng công đức,

Khen ngợi người tŕ kinh

Phước đây lại hơn kia.

Trong tám mươi ức kiếp

Dùng sắc thinh tối diệu

Và cùng hương vị xúc

Cúng dường người tŕ kinh

Cúng dường như thế rồi

Mà được chốc lát nghe

Thời nên tự vui mừng

Nay ta được lợi lớn.

Dược-Vương! Nay bảo ông

Các kinh của ta nói

Mà ở trong kinh đó

Pháp-Hoa tột thứ nhứt.

          3. Lúc bấy giờ, Phật lại bảo ngài Dược-Vương đại Bồ-tát: "Kinh điển của ta nói nhiều vô-lượng ngh́n muôn ức, đă nói, hiện nói, sẽ nói, mà ở trong đó kinh Pháp-Hoa rất là khó tin, khó hiểu.

          Dược-Vương! Kinh nầy là tạng bí yếu của các đức Phật, chẳng có thể chia bủa vọng trao cho người. Kinh đây là của các đức Phật giữ ǵn từ xưa đến nay chưa từng bày nói, mà chính kinh này khi Như-Lai đương hiện tại c̣n nhiều kẻ oán ghét, huống là sau lúc Phật diệt độ.

          Dược-Vương nên biết! Sau khi Như-Lai diệt độ người nào có thể biên chép, thọ tri, đọc tụng, cúng dường v́ người khác mà nói, thời được Như-Lai lấy y trùm đó, lại được các đức Phật hiện tại ở phương khác hộ niệm cho. Người đó có sức tin lớn và sức chí nguyện, các sức căn lành, phải biết người đó cùng Như-Lai ở chung, được đức Như-Lai lấy tay xoa đầu.

 

          4. Dược-Vương! Nơi nơi, chỗ chỗ, hoặc nói, hoặc đọc, hoặc tụng, hoặc chép, hoặc chổ có quyển kinh này, đều nên dựng tháp bằng bảy thứ báu cho tột cao rộng đẹp đẽ, chẳng cần để xá-lợi.

          V́ sao? V́ trong đó đă có toàn thân của đức Như-Lai rồi. Tháp đó nên dùng tất cả hoa, hương, chuỗi ngọc, lọng lụa, tràng phan, kỹ nhạc, ca tụng, để cúng dường cung kính tôn trọng ngợi khen. Nếu có người thấy được tháp này mà lễ lạy cúng dường, phải biết người đó đều gần đạo Vô-thượng Chánh-đẳng Chánh-giác.

          Dược-Vương! Có rất nhiều người tại gia cùng xuất gia làm đạo bồ-tát, nếu chẳng có thể thấy nghe, đọc tụng, biên chép, thọ tŕ cúng dường được kinh Pháp-Hoa này, phải biết người đó chưa khéo tu đạo Bồ-tát. Nếu có người đặng nghe kinh này, mới là hay khéo tu đạo Bồ-tát. Có chúng sanh nào cầu Phật đạo hoặc thấy hoăc nghe kinh Pháp-Hoa này, nghe xong tin hiểu thọ tŕ, nên biết người đó đặng gần đạo Vô-thượng Chánh-đẳng Chánh-giác.

          Dược-Vương! Thí như có người khát t́m nước ở nơi g̣ cao kia xoi đào t́m đó, vẫn thấy đất khô biết rằng nước c̣n xa, ra công đào không thôi, lần thấy đất ướt rồi lần thấy đến bùn, tâm người đó quyết chắc biết rằng nước ắt gần.

          Bồ-tát cũng lại như thế, nếu chưa nghe chưa hiểu chưa có thể tu tập kinh Pháp-Hoa này, phải biết người đó cách đạo Vô-thượng Chánh-đẳng Chánh-giác c̣n xa.

          Nếu được nghe hiểu suy gẫm tu tập kinh này, thời chắc biết đặng gần Vô-thượng Chánh-đẳng Chánh-giác.

          V́ sao? V́ đạo Vô-thượng Chánh-đẳng Chánh-giác của Bồ-tát đều thuộc kinh này, kinh này mở môn phương tiện bày tướng chơn thiệt. Tạng kinh Pháp-Hoa này, xa kín nhiệm sâu không có người đến được, nay Phật v́ giáo hóa để thành tựu Bồ-tát mà chỉ bày cho.

          Dược-Vương! Nếu có Bồ-tát nghe kinh Pháp-Hoa này mà kinh nghi sợ sệt, phải biết đó là Bồ-tát mới phát tâm. Nếu hàng Thanh-Văn nghe kinh này mà kinh ngi sợ sệt, phải biết đó là hạng tăng thượng mạn (1).

 

          5. Dược-Vương! Nếu có người thiện-nam, người thiện-nữ nào, sau khi đức Như-Lai diệt độ muốn v́ hàng bốn chúng mà nói kinh Pháp-Hoa này thời phải nói cách thế nào? Người thiện-nam, thiện-nữ đó phải vào nhà Như-Lai, mặc y Như-Lai, ngồi ṭa Như-Lai, rồi mới nên v́ bốn chúng mà rộng nói kinh này.

          Nhà Như-Lai chính là tâm từ-bi lớn đối với tất cả chúng sanh, y Như-Lai chính là ḷng nhu ḥa, nhẫn nhục, ṭa Như-Lai chính là nhứt thiết pháp không. An trụ trong đây, sau rồi dùng tâm không biến trễ v́ các Bồ-tát và bốn chúng rộng nói kinh Pháp-Hoa này.

          Dược-Vương! Bấy giờ ta ở nước khác sai hàng hóa nhơn làm chúng nhóm nghe pháp của người đó, ta cũng sai hóa Tỳ-kheo, Tỳ-kheo-ni, Ưu-bà-tắc, Ưu-bà-di, nghe người đó nói pháp. Các người biến hóa đó nghe pháp tin nhận thuận theo không hề trái. Nếu người nói pháp ở chỗ vắng vẻ, ta liền sai nhiều Trời, Rồng, Quỷ, Thần, Càn-thát-bà, A-tu-la v.v... nghe người đó nói pháp. Ta dầu ở nước khác, nhưng luôn luôn khiến người nói pháp đó đặng thấy thân ta. Nếu ở trong kinh này quên mất câu lối, ta lại v́ nói cho đó đặng đầy đủ.

          Bấy giờ, đức Thế-Tôn muốn tuyên lại nghĩa trên mà nói kệ rằng:

6. Muốn bỏ tánh biếng lười

Nên phải nghe kinh này

Kinh này khó đặng nghe

Người tin nhận cũng khó.

Như người khát cần nước

Xoi đào nơi g̣ cao

Vẫn thấy đất khô ráo

Biết cách nước c̣n xa

Lần thấy đất ướt bùn

Quyết chắc biết gần nước.

Dược-Vương! Ông nên biết

Các người như thế đó

Chẳng nghe kinh Pháp-Hoa

Cách trí Phật rất xa,

Nếu nghe kinh sâu này

Quyết rơ pháp Thanh-văn

Đây là vua các kinh

Nghe xong suy gẩm kỹ

Phải biết rằng người đó

Gần nơi trí-huệ Phật.

Nếu người nói kinh này

Nên vào nhà Như-Lai

Mặc y của Như-Lai

Mà ngồi ṭa Như-Lai

Ở trong chúng không sợ

Rộng v́ người giải nói,

Từ-bi lớn làm nhà

Y nhu ḥa nhẫn nhục

Các pháp không làm ṭa

Ở đó v́ người nói.

Nếu lúc nói kinh nầy

Có người lời ác mắng

Dao, gậy, ngói, đá đánh

Nhớ Phật nên phải nhịn.

Ta trong muôn ức cơi

Hiện thân sạch bền chắc

Trải vô lượng ức kiếp

V́ chúng sanh nói pháp.

Sau khi ta diệt độ

Nếu hay nói kinh này

Ta sai hóa tứ chúng

Tỳ-kheo, Tỳ-kheo-ni

Và nam, nữ thanh-tịnh

Cúng dường nơi Pháp-sư

Dẫn dắt các chúng sanh

Nhóm đó khiến nghe pháp.

Nếu người muốn làm hại

Dao gậy cùng ngói đá

Thời khiến người biến hóa

Giữ ǵn cho người đó.

Nếu người nói Pháp-Hoa

Ở riêng nơi vắng vẻ

Lặng lẽ không tiếng người

Đọc tụng kinh điển này

Bấy giờ ta v́ hiện

Thân thanh-tịnh sáng suốt

Nếu quên mất chương cú

V́ nói khiến thông thuộc.

Nếu người đủ đức này

Hoặc v́ bốn chúng nói

Chỗ vắng đọc tụng kinh

Đều đặng thấy thân ta

Nếu người ở chỗ vắng

Ta sai Trời, Long-vương

Dạ-xoa, Quỷ, Thần thảy

V́ làm chúng nghe pháp.

Người đó ưa nói pháp

Phân giải không trở ngại

Nhờ các Phật hộ niệm

Hay khiến đại chúng mừng

Nếu ai gần Pháp-sư

Mau đặng đạo Bồ-tát

Thuận theo thầy đó học

Đặng thấy hằng sa Phật.


Thích nghĩa:

 

(1) TĂNG THƯỢNG MẠN: Được ít mà lầm tự cho là được nhiều, chứng bực thấp mà lầm cho là chứng bực cao.

 


Trang trước|Trang sau