Welcome to my homepage. Hope you've enjoyed your stay here. I look forward to seeing you again.
 

QUYỂN THỨ BẢY

Đời Diêu Tần ngài Tam-Tạng Pháp-Sư Cưu-Ma-La-Thập vâng chiếu dịch

Tỳ Kheo Thích Trí Tịnh Việt Dịch

 

 

KINH DIỆU PHÁP LIÊN HOA

 

PHẨM "DIỆU-TRANG-NGHIÊM-VƯƠNG BỔN SỰ" THỨ HAI MƯƠI BẢY

          1. Lúc bấy giờ, Phật bảo hàng đại chúng rằng: "Về thuở xưa, cách đây vô-lương vô biên bất khả tư ngh́ a-tăng-kỳ kiếp, có đức Phật hiệu là Vân-Lôi-Âm-Tú-Vương-Hoa-Trí Như-Lai, Ứng-Cúng, Chánh-Biến-Tri, nước đó tên Quang-Minh-Trang-Nghiêm, kiếp tên Hỷ-Kiến.

          Trong pháp hội của Phật đó có vị vua tên Diệu-Trang-Nghiêm, phu nhân của vua tên Tịnh-Đức có hai người con, một tên Tịnh-Tạng hai tên Tịnh-Nhăn. Hai người con đó có sức thần thông lớn, phước đức trí-huệ, từ lâu tu tập đạo hạnh của Bồ-tát, những là: Thí ba-la-mật, Giới ba-la-mật, Nhẫn-nhục ba-la-mật, Tinh-tấn ba-la-mật, Thiền ba-la-mật, Trí-huệ ba-la-mật, Phương-tiện ba-la-mật, Từ-bi-hỷ-xả nhẫn đến ba mươi bảy phẩm trợ đạo pháp thảy đều rành rẽ suốt thấu.

          Lại đặng các môn tam-muội của Bồ-tát: Nhựt-tinh-tú tam-muội, Tịnh-quang tam-muội, Tịnh-sắc tam-muội, Tịnh-chiếu-minh tam-muội, Trường-trang-nghiêm tam-muội, Đại-oai-đức-tạng tam-muội, ở nơi các môn tam-muội này cũng đều thấu suốt.

          2. Lúc đó, đức Phật kia v́ muốn dẫn dắt vua Diệu-Trang-Nghiêm cùng thương tưởng hàng chúng sanh nên nói kinh Pháp-Hoa này.

          Bấy giờ, Tịnh-Tạng, Tịnh-Nhăn, hai người con đến chỗ của mẹ, chắp tay thưa mẹ rằng: "Mong mẹ đến nơi chổ đức Phật Vân-Lôi-Âm-Tú-Vương-Hoa-Trí, chúng con cũng sẽ theo hầu gần gũi cúng dường lễ lạy".

          V́ sao? V́ đức Phật đó ở trong tất cả chúng trời người mà nói kinh Pháp-Hoa, nên phải nghe và tin nhận.

          Mẹ bảo các con rằng: "Cha con tin theo ngoại đạo, rất ham pháp Bà-la-môn, các con nên qua thưa với cha để cùng nhau đồng đi".

          Tịnh-Tạng, Tịnh-Nhăn chắp tay thưa mẹ: "Chúng con là Pháp-vương-tử mà lại sanh vào nhà tà kiến này!".

          Mẹ bảo con rằng: "Các con nên thương tưởng cha các con, mà v́ đó hiển phép thần thông biến hóa, nếu cha con đặng thấy ḷng ắt thanh-tịnh, hoặc là chịu cho chúng ta qua đến chỗ Phật".

          3. Lúc ấy, hai người con thương cha nên bay lên hư không cao bằng bảy cây đa-la, hiện các món thần biến. Ở trong hư không, đi, đứng, ngồi, nằm, trên thân ra nước, dưới thân ra lửa, dưới thân ra nước, trên thân ra lửa, hoặc hiện thân lớn đầy trong hư không rồi lại hiện nhỏ, nhỏ lại hiện lớn, ở trong hư không ẩn mất, bổng nhiên hiện trên đất, vào đất như vào nước, đi trên nước như đi trên đất, hiện các món thần biến như thế làm cho vua cha ḷng thanh-tịnh tin hiểu.

          Bấy giờ, cha thấy con có sức thần như thế, ḷng rất vui mừng đặng chưa từng có, chắp tay hướng về phía con mà nói rằng: "Thầy các con là ai, con là đệ tử của ai?".

          Hai người con thưa rằng: "Đại vương! Đức Vân-Lôi-Âm-Tú-Vương-Hoa-Trí Phật kia nay đương ngồi trên pháp ṭa dưới cây bồ-đề bằng bảy báu, ở trong tất cả chúng trời người thế gian, rộng nói kinh Pháp-Hoa, đó là thầy chúng con, con là đệ tử".

          Cha nói với con rằng: "Ta nay cũng muốn ra mắt thầy các con, nên cùng nhau đồng đi". Khi đó hai người con từ trong hư không xuống, đến chỗ của mẹ chắp tay thưa mẹ rằng: "Phụ vương nay đă tin hiểu, có thể kham phát được tâm Vô-thượng Chánh-đẳng Chánh-giác, chúng con đă v́ cha làm Phật sự rồi, mong mẹ bằng ḷng cho chúng con, ở nơi chỗ đức Phật kia mà xuất gia tu hành Phật đạo".

          Lúc đó, hai người con muốn tuyên lại ư ḿnh nói kệ thưa mẹ:

Mong mẹ cho các con

Xuất gia làm Sa-môn

Các Phật rất khó gặp

Chúng con theo Phật học

Như hoa Ưu-đàm-bát

Gặp Phật lại khó hơn

Khỏi các nạn cũng khó

Mong cho con xuất gia.

          Mẹ liền bảo con rằng: "Cho các con xuất gia. V́ sao? V́ Phật khó gặp vậy".

 

          4. Bấy giờ, hai người con thưa cha mẹ rằng: Lành thay, cha mẹ! Xin liền qua đến chỗ đức Vân-Lôi-Âm-Tú-Vương-Hoa-Trí Phật để gần gũi cúng dường.

 

          V́ sao? V́ Phật khó gặp đặng, như hoa Linh-thoại, lại như rùa một mắt gặp bộng cây nổi (1) mà chúng ta do phước đời trước sâu dầy, sanh đời này gặp Phật pháp, xin cha mẹ nên cho chúng con xuất gia.

 

          V́ sao? V́ các đức Phật khó gặp được, thời kỳ gặp Phật cũng khó có.

 

          5. Lúc đó, nơi hậu cung của vua Diệu-Trang-Nghiêm có tám muôn bốn ngh́n người thảy đều có thể kham thọ tŕ kinh Pháp-Hoa này. Tịnh-Nhăn Bồ-tát từ lâu đă thông đạt nơi "Pháp-Hoa tam-muội". Tịnh-Tạng Bồ-tát đă từ vô-lượng trăm ngh́n muôn ức kiếp, thông đạt môn "Ly-chư-ác-thú tam-muội", v́ muốn làm cho tất cả chúng sanh ĺa các đường dữ (2) vậy.

 

          Phu nhơn của Vua đặng môn "Chư-Phật-Tập tam-muội", hay biết đặng tạng pháp bí mật của các đức Phật. Hai người con dùng sức phương tiện, khéo hóa độ vua cha như thế, khiến cho ḷng cha tin hiểu ưa mến Phật pháp.

 

          6. Bấy giờ, vua Diệu-Trang-Nghiêm cùng chung với quần thần quyến thuộc, Tịnh-Đức phu nhơn cùng chung với thể nữ quyến thuộc nơi hậu cung, hai người con của vua, cùng chung với bốn muôn hai ngh́n người, đồng một lúc đi qua chỗ Phật. Đến rồi đầu mặt lạy chân Phật, đi quanh Phật ba ṿng, rồi đứng qua một phía.

 

          Lúc đó, đức Phật kia v́ vua nói pháp, chỉ dạy làm cho được lợi ích vui mừng, Vua rất vui đẹp.

 

          Bấy giờ, vua Diệu-Trang-Nghiêm cùng phu nhơn mở chuỗi chơn châu giá trị trăm ngh́n đeo nơi cổ, để rải trên đức Phật, chuỗi đó ở giữa hư không hóa thành đài báu bốn trụ, trong đài có giường báu lớn trải trăm ngh́n muôn thiên y, trên đó có đức Phật ngồi xếp bằng phóng hào quang sáng lớn.

 

          7. Lúc đó vua Diệu-Trang-Nghiêm nghĩ rằng: Thân Phật tốt đẹp riêng lạ ít có, thành tựu sắc thân vi diệu thứ nhứt.

 

          Bấy giờ, đức Vân-Lôi-Âm-Tú-Vương-Hoa-Trí Phật, bảo bốn chúng rằng: "Các người thấy vua Diệu-Trang-Nghiêm chắp tay đứng trước ta đó chăng?

 

          Vị vua này ở trong pháp ta làm Tỳ-kheo siêng ṛng tu tập các món trợ Phật đạo pháp, sẽ đặng làm Phật hiệu Ta-La-Thọ-Vương, nước tên Đại-Quang, kiếp tên Đại-Cao-Vương.

 

          Đức Ta-La-Tho-Vương Phật có vô-lượng chúng Bồ-tát và vô-lượng Thanh-văn, nước đó bằng thẳng công đức như thế".

 

          8. Vua Diệu-Trang-Nghiêm liền đem nước giao cho em, rồi cùng phu nhơn, hai người con và các quyến thuộc, ở trong Phật pháp xuất gia tu hành đạo hạnh.

 

          Vua xuất gia rồi trong tám muôn bốn ngh́n năm thường siêng tinh tấn tu hành kinh Diệu-Pháp Liên-Hoa, qua sau lúc đây, đặng môn "Nhứt-Thiết-Tịnh-Công-Đức-Trang-Nghiêm tam-muội".

 

          Liền bay lên hư không cao bảy cây đa-la mà bạch Phật rằng: "Thế-Tôn! Hai người con của con đây đă làm Phật sự, dùng sức thần thông biến hóa, xoay tâm tà của con, làm cho con được an trụ trong Phật pháp, được thấy Thế-Tôn. Hai người con này là thiện-tri-thức của con, v́ muốn phát khởi căn lành đời trước lợi ích cho con nên đến sanh vào nhà con".

 

          Lúc đó đức Vân-Lôi-Âm-Tú-Vương-Hoa-Trí Phật bảo vua Diệu-Trang-Nghiêm rằng: "Đúng thế! Đúng thế! Như lời ông nói, nếu có Thiện-nam-tử, Thiện-nữ-nhơn nào trồng cội lành thời đời đời gặp thiện-tri-thức, vị thiện-tri-thức hay làm Phật sự, chỉ dạy cho lợi ích vui mừng, khiến vào đạo Vô-thượng Chánh-đẳng Chánh-giác.

 

          Đại vương nên biết! Vị thiện-tri-thức đó là nhơn duyên lớn, giáo hóa d́u dắt làm cho đặng thấy Phật, phát tâm Vô-thượng Chánh-đẳng Chánh-giác.

 

          Đại vương! Ông thấy hai người con này chăng? Hai người con này đă từng cúng dường sáu mươi lăm trăm ngh́n muôn ức na-do-tha hằng-hà-sa các đức Phật, gần gũi cung kính, nơi chỗ các đức Phật thọ tŕ kinh Pháp-Hoa, thương tưởng những chúng sanh tà kiến làm cho trụ tronh chánh kiến.

 

          Diệu-Trang-Nghiêm Vương liền từ trong hư không xuống mà bạch Phật rằng: "Thế-Tôn! Như-Lai rất ít có do công đức trí-huệ nên nhục kế trên đảnh sáng suốt chói rở. Mắt Phật dài rộng mà sắc xanh biếc, tướng lông trắng chặn mày như ngọc Kha-nguyệt, răng trắng bằng và khít thường có ánh sáng, môi sắc đỏ đẹp như trái tần-bà".

 

          Lúc đó, vua Diệu-Trang-Nghiêm khen ngợi Phật có vô-lượng trăm ngh́n muôn ức công đức như thế rồi, ở trước Như-Lai một ḷng chắp tay lại bạch Phật rằng: "Thế-Tôn! Chưa từng có vậy! Pháp của Như-Lai đầy đủ trọn nên bất khả tư ngh́ công đức vi diệu, dạy răn chỗ tu hành an ổn rất hay. Con từ ngày nay chẳng c̣n lại tự theo tâm hành của ḿnh chẳng sanh những ḷng ác: kiêu mạn, giận hờn tà kiến".

 

          Vua thưa lời đó rồi, lạy Phật mà ra.

 

          9. Phật bảo đại chúng: "Ư các ông nghĩ sao? Vua Diệu-Trang-Nghiêm đâu phải người nào lạ, nay chính là Hoa-Đức Bồ-tát. Bà Tịnh-Đức phu nhơn nay chính là Quang-Chiếu-Trang-Nghiêm-Tướng Bồ-tát hiện đương ở trước Phật. Hai người con v́ thương xót vua Diệu-Trang-Nghiêm và các quyến thuộc nên sanh vào trong cung vua, nay chính là Dược-Vương Bồ-tát cùng Dược-Thượng Bồ-tát.

 

          Dược-Vương và Dược-Thượng Bồ-tát này thành tựu các công đức lớn như thế, đă ở chỗ vô-lượng trăm ngh́n muôn ức, các đức Phật trồng các cội công đức, thành tựu bất khả tư ngh́ những công đức lành. Nếu có người biết danh tự của hai vị Bồ-tát này thời tất cả trong đời, hàng Trời, nhân dân cũng nên lễ lạy.

 

          Lúc Phật nói phẩm "Diệu-Trang-Nghiêm Vương Bổn-sự" này có tám muôn bốn ngh́n người xa trần lụy, rời cấu nhiễm, ở trong các pháp chứng được pháp nhăn tịnh.

 

Thích nghĩa:

 

(1) RÙA MỘT MẮT GẶP BỘNG CÂY NỔI: Để ví dụ những việc lâu xa khó gặp được. Kinh nói: "Như trong biển lớn có khúc cây bộng nổi trên mặt nước, 100 năm một lần trôi qua, 100 năm một lần trôi lại; đáy biển có một con rùa đui, 100 năm một lần nổi lên mặt nước đón bộng cây để chui vào. Biển rộng, cây 100 năm mới một lần trôi qua, rùa đă mù mà 100 năm mới nổi lên một lần, chực chui vào bộng cây, khó lắm!.

(2) ĐƯỜNG DỮ: Địa ngục, ngạ quỷ, súc sanh.


Trang trước|Trang sau