|
Lần đầu tiên tôi mới gặp anh Thiện Chơn
(Thường Sơn), tôi
đă nhận thấy
trong anh có những nét của người nghệ sĩ thích Thơ, thích Nhạc,
thích hướng về Đạo. Bởi v́ anh là một Phật tử thích an trú tâm hồn ḿnh trong
gịng suối từ-bi mát mẻ của Đức Mâu-Ni, anh cũng muốn được những
bước thênh thang trên con đường giải thoát.
Do đó tôi rất quư mến
anh. Nhưng
có lẽ nghiệp duyên anh c̣n ràng buộc, c̣n dằn co, c̣n căng
níu giửa đời và Đạo. Làm cho tôi nghĩ dến một nhà văn nào đă nói
: Này hởi trần gian ! Dù trần gian này có đau thương
như hỏa ngục. Ta cũng thiết tha yêu thương trần gian điên dại này.
C̣n trong anh không phải vậy! Anh có ư thức, có nhận định, có
hoài băo mong muốn vượt thoát những cái thường t́nh đó! Anh đă
ấp ủ một nỗi niềm riêng khôn nguôi về con đường Đạo qua những
ḍng thơ. Trong thơ anh, tôi thấy anh c̣n trăn trở giửa con
đường Đạo với nghiệp duyên cuộc đời. Cho nên tiếng Em trong thơ anh
c̣n mang máng những h́nh ảnh khắc khoải mà anh chưa toại
nguyện. Anh tuy chưa ngộ được lẽ huyền vi của Đạo, nhưng anh đă trực
nhận rơ là:
Trải qua ngần ấy cuộc đời,
Mà chưa ngộ được nửa lời của Sư
Với tâm hồn nghệ sĩ, với sự bất toại của kiếp sống nhân sinh, với nỗi
niềm cưu mang nặng trĩu mà anh đă gởi gấm vào những ḍng thơ này.
Anh đă bộc lộ không dấu diếm, đó là tâm hồn chân thật đáng thương
đáng mến.
Cùng
chia sẻ nỗi niềm và cảm thông sâu xa đó. Tôi xin trân trọng giới
thiệu đến quư đọc giả, hăy dành ít phút thưởng thức những ḍng thơ
nhẹ nhàng nhưng không kém phần vương vấn mênh mang của anh. Những lời
chân t́nh ấy, sẽ làm cho chúng ta có những rung động và lắng trong
ta c̣n có một chút ǵ về anh.
Virgina, ngày 16 tháng 01 năm 2005
Thích Tuệ Chiếu
|